【Giới Lý Thập Dị】: Tam Mộng Quỷ Hình
Khua chiêng gõ trống! Giới Lý Thập Dị đã trở lại rồi đây!
Kể từ khi đợt thử nghiệm thứ hai kết thúc đến nay, đội ngũ phát triển vẫn luôn miệt mài chìm đắm trong công việc, Tiểu Hoàng cũng sẽ tiếp tục mang đến cho mọi người thêm nhiều nhân vật yêu ma quỷ quái cùng những thông tin thú vị về trò chơi!
Hôm nay, chúng tôi đặc biệt mời đến một trong những Boss thế giới bị các tiên trưởng “hội đồng” nhiều nhất trong đợt thử nghiệm vừa qua, hãy cùng chào đón gương mặt vàng trong làng làm việc chăm chỉ – Tam Mộng Quỷ Hình!
Ở thế gian phàm tục, chẳng ai biết được khoảnh khắc mình thực sự chìm vào giấc ngủ.
Giây phút nhắm mắt, lúc giật mình tỉnh giấc, biết đâu lại chính là lối vào của một giấc mộng khác.
Thứ gọi là tỉnh táo, chẳng qua chỉ là sự luân chuyển của những ảo mộng mà thôi…
(Khoan đã! Tại sao mình lại ở trong ngục tối thế này? Chẳng lẽ vừa rồi mình vẫn chưa tỉnh, mà vẫn luôn viết nhật ký trong mơ sao! Không xong rồi, Cú Mặt Nạ lại đến! tiên trưởng cứu tôi với!)
Yêu ma quỷ quái muôn hình vạn trạng, kẻ thì ăn tươi nuốt sống, kẻ thì đoạt lấy da thịt, chỉ riêng Tam Mộng Quỷ Hình là lấy nỗi sợ làm thức ăn, lấy ác mộng làm lương thực.
Nó dệt nên biển ảo mộng, dẫn dụ vô số kẻ thất ý, kẻ tiếc nuối, kẻ khao khát chìm đắm trong giấc mơ vô tận, bầu bạn cùng nó, vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.
Sáng tối khó phân, ba tiếng vang bên tai. Người bước vào giấc mộng đêm nay, liệu có phải là bạn?
【Giới Lý Thập Dị】 cập nhật! Nhân vật hoàn toàn mới Tam Mộng Quỷ Hình xuất hiện! Trong lúc mơ màng, thấp thoáng tiếng thì thầm, hãy lắng nghe – nó đang gọi tên bạn đấy…

Dưới gốc cây hòe già ở ngôi làng hoang, một thư sinh đang thiu thiu ngủ. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, chàng nghe thấy ba giọng nói đang tranh cãi trên đầu mình.
“Hãy để hắn mơ thấy mình đỗ trạng nguyên, vinh quy bái tổ, rồi chính tay vạch trần vợ mình tư thông với kẻ hầu – khi tỉnh dậy, hắn sẽ không bao giờ dám tin tưởng bất cứ ai nữa.” Giọng nói đó ngọt lịm nhưng lại mang theo mùi hôi thối.
“Tầm thường.” Một giọng nói khác lạnh lùng như sắt thép, “Hãy để hắn mơ thấy trường thi hỏa hoạn, thiêu rụi nửa tờ đáp án, mà giám khảo lại chính là kẻ thù của hắn. Nỗi sợ hãi kéo dài hơn những ảo ảnh. Đó mới là một giấc mộng đẹp.”
“Các ngươi đều sai rồi.” Giọng nói thứ ba không phân biệt nam nữ, nghe như tiếng lá khô cọ xát vào nhau, “Hãy để hắn mơ thấy ngay lúc này đây… hắn đang mơ thấy mình tỉnh dậy, nhưng lại phát hiện ra mình vẫn đang ở trong mộng, tầng tầng lớp lớp, mãi mãi không biết mình đang ở đâu. Sự bàng hoàng vào khoảnh khắc tỉnh lại còn dày vò hơn cả nỗi sợ hãi và ảo ảnh.”
Thư sinh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm vạt áo.
Trên đầu chỉ có cây hòe già, giữa các cành cây treo một đóa hoa khổng lồ, cánh hoa cuộn ngược vào trong, trông như cái miệng úp ngược. Ba sợi tua từ đáy hoa rủ xuống, một sợi quấn lấy búi tóc, một sợi quấn quanh cổ tay, sợi thứ ba đang chậm rãi đâm vào giữa trán chàng.
“Tỉnh rồi sao?”
“Không, vẫn chưa.”
“Sắp rồi.”
Ba giọng nói vang lên gần như cùng lúc. Thư sinh há miệng muốn hét lên, nhưng cổ họng lại không phát ra được bất kỳ âm thanh nào. Chàng nhìn thấy mình vẫn đang ngồi dưới gốc cây hòe, lại thấy mình đang nằm trong vũng máu, rồi lại thấy mình biến thành một con bướm xám, đập cánh lao vào ngọn nến.
Ba khuôn mặt hiện ra từ lõi hoa quỳnh – một khuôn mặt chỉ có đôi mắt đỏ rực, một khuôn mặt bị bao phủ bởi sắc tím kỳ dị, và khuôn mặt cuối cùng… không chút biểu cảm.
“Chọn một cái đi.” Khuôn mặt mắt đỏ nói, “Nỗi sợ hãi rất ngọt ngào mà.”
“Chọn ta đi.” Khuôn mặt sắc tím nói, “Giấc mộng đẹp bọc trong thuốc độc mới là ngon nhất.”
“Chọn gì cũng như nhau cả thôi.” Khuôn mặt không biểu cảm nói, “Bởi vì khi ngươi đang chọn, ngươi đã thua rồi.”
Thư sinh muốn vùng vẫy thoát ra, nhưng hoàn toàn không thể như ý nguyện. Những giấc mộng đan xen, tâm trí rối bời, ngay cả tiếng cười điên dại và tiếng khóc than của chính chàng cũng đang giày vò tâm can.
Không… dừng lại đi… đừng quấn lấy ta nữa!!!
Dồn hết sức lực cuối cùng, thư sinh cắn đứt lưỡi mình, máu tươi trào ra, nhưng chàng không cảm thấy đau đớn.
Khuôn mặt mắt đỏ cười khanh khách: “Hắn không chọn, vậy chúng ta chọn thay hắn.”
Ba sợi tua đồng loạt sáng rực lên.
Thư sinh nhìn thấy mình đỗ trạng nguyên, bị đồng liêu hạ độc chết trong kiệu; nhìn thấy mình sa cơ thành kẻ ăn mày, trong đêm tuyết lạnh lẽo phải gặm nhấm đứa con nhỏ đã chết cóng; nhìn thấy mình trở thành bậc cao nhân đắc đạo, ngày phi thăng lại bị sét đánh thành than.
Cuối cùng, chàng nhìn thấy một người giống hệt mình, đứng trước ba khuôn mặt, cung kính nói: “Ta nguyện hầu hạ ba vị chủ nhân.”
“…Ngươi là ai?”
Người đó ngẩng đầu lên, trong mắt không có đồng tử, chỉ có ba đốm sáng đang xoay chuyển.
“Ta là do các ngươi tạo ra. Nhưng rất nhanh thôi – các ngươi sẽ quên mất cách tạo ra ta.”
Đóa hoa đen kịt rung chuyển dữ dội, ba sợi tua co giật điên cuồng. Ba khuôn mặt cùng lúc thét lên, tiếng thét ấy dần biến thành lời cầu xin, lời cầu xin lại biến thành tiếng lẩm bẩm, và tiếng lẩm bẩm cuối cùng tan thành một làn khói nhẹ.
Thư sinh – không, thứ đó – đứng dậy từ dưới gốc cây hòe. Nó há miệng, ba giọng nói cùng lúc tuôn ra từ cổ họng, một giọng đang cười, một giọng đang khóc, và một giọng không chút biểu cảm.
“Đi thôi,” nó nói, “chúng ta đi tìm người tiếp theo để mơ.”
Trên cây hòe già, đóa hoa kia đã héo tàn, cánh hoa rụng đầy đất, rễ cây vẫn còn quấn lấy một làn khói xám mờ ảo.